Một trang web mới sử dụng WordPress

Chiến lược tồn tại văn hóa

Chúng ta vẫn thường nghe ông bà cha mẹ nói rằng tôn trọng và giữ gìn truyền thống văn hóa là trách nhiệm của các thế hệ nối tiếp. Tuy nhiên, theo quan điểm sinh học tiến hóa, văn hóa chỉ có giá trị khi nó giúp con người tồn tại.

Ví dụ, một trong những giả thuyết về nguồn gốc của tục thờ bò ở Ấn Độ là bò được coi là động vật chính trong nông nghiệp. Lập bò cài cơ chế tự động (tự động) coi bò thiêng khiến người ta thích.

Về cơ bản, cách tiết kiệm năng lượng và tiết kiệm năng lượng nhất là tự động chuyển đổi một yếu tố văn hóa có lợi nhân danh tôn giáo hoặc truyền thống thành thói quen, rồi chuyển nó từ thế hệ này sang thế hệ khác. Nó khiến chúng ta bớt lo lắng để dành thời gian và công sức cho nhiều việc khác.

Nguồn Unsplashcom
Nguồn: Unsplash.com

Tuy nhiên, chuyển đổi con bò thành thần thánh và chuyển đổi nó thành truyền thống và tôn giáo, mặc dù hiệu quả, nhưng cũng mất khả năng đảo ngược vấn đề. Nó cũng khiến chúng ta quên mất tại sao truyền thống này được hình thành.

Khi ai đó đột ngột làm việc khác, người đó rất dễ bị tấn công vì truyền thống không liên quan trực tiếp đến nguyên nhân gốc rễ của sự sống còn (tốt cho việc chăn nuôi bò). Nó gắn liền với các yếu tố tình cảm và trách nhiệm của bom tấn như tâm linh, thần thánh, số phận, tính liên tục của các thế hệ, nguồn gốc dân tộc, ký ức, thói quen và bản sắc.

Ban Chung cũng tương tự như tục cúng bò, tuy quy mô nhỏ và đơn giản hơn nhiều. Những lý do phản đối ý kiến ​​của bà Phạm Thị Hội thường mang tính truyền thống và được xem xét lại. Hầu hết mọi người sẽ đồng ý rằng tôi không thích Bàn Chung ‘và cả Tết không xong một góc. Nhưng vì nó gắn với quá nhiều hình ảnh đẹp và gợi tình nên ai chê nó cũng bị tổn thương, thậm chí trở nên xúc phạm.

Vậy văn hóa trở thành truyền thống từ khi nào và nó bị bài trừ hay nó liên quan đến quá khứ và dần bị lãng quên?

Khung lý thuyết của Endler về khoa học tiến hóa quy định ba quy tắc để xác định số phận của một thực thể văn hóa hoặc sinh học: sự đa dạng về địa hình, sự phù hợp và di sản.

Các loại kiểu hình khác nhau

Về nguyên tắc, sự đa dạng về địa hình làm cho quá trình lựa chọn văn hóa hiệu quả hơn, làm cho việc tổ chức văn hóa trở thành một chiến lược văn hóa khả thi hơn. Vậy hình dáng, màu sắc, chất liệu, kỹ thuật của Bàn Chung có gì thay đổi? Nó có nhiều tính năng đặc biệt và tuyệt vời không?

Nguồn pinterest
Nguồn: pinterest

Câu trả lời là ngoài món bánh tét và bánh ít thường được bán cho bữa sáng, Bánh Chưng bao năm qua không có nhiều biến tấu khác. Hoặc Bản Chung có thể có nhiều biến thể và cấu trúc hiện tại của nó có thể là kết quả của quá trình sàng lọc văn hóa. Theo Lin Nam Chich Kwai của thế kỷ 15, Bản Chung ngày nay tương tự như Bản Chung nguyên gốc của Hoàng tử Long Lưu.

Để so sánh, tác giả Phạm Thị Hoài mô tả các sản phẩm văn hóa Việt Nam có sức nặng, chẳng hạn như bánh mì, phở và áo dài – tất cả đều là kết quả của sự lai ghép, biến đổi và hư cấu truyền thống.

Banh Mini hay còn được gọi là “bánh Tây”, một biến thể của bánh mì Việt Nam và bánh mì baguette của Pháp. Phở là sự kết hợp giữa sợi mì dân dã và những miếng thịt bò còn sót lại sau khi ăn bít tết kiểu Pháp. Áo dài cách tân là vào thời Mạt Mãng phụ nữ phải mặc quần thay váy, sau đó tiếp tục diễn ra quá trình chuyển đổi liên tục từ áo dài Võ Vương sang áo dài Le Mur, Lê Phổ và Trần Lệ Xuân. …

Vì vậy, chiếc nón lá cách điệu Fam Thị Hội đã được biến tấu thành món ăn dưới dạng lát mỏng, trang trí sang trọng.

Nguồn Mẫu Thi Hograve
Nguồn: Phạm Thị Hoyai

Gợi ý của chị khiến chúng tôi băn khoăn, có thể tạm thời thoát ra khỏi chế độ tự động, mặc định là Ban Chung, vậy có cần thiết phải bọc bằng những nguyên liệu như vậy không? Biết đâu chiếc bánh sẽ được biến tấu khác đi với nhiều đặc điểm khác nhau và do đó có cơ hội được lựa chọn để trở thành một thiết chế văn hóa có tầm ảnh hưởng lớn hơn?

Các mức độ tương thích khác nhau

Vậy cần những gì để một thực thể văn hóa trở nên “hiệu quả”? Nó là thước đo sự tương thích về mặt sử dụng hay mỹ thuật. Không phải tất cả các điểm tương đồng đều có tác dụng, nhưng miễn là một số yếu tố hữu ích, thì có thể có lý do để tồn tại văn hóa.

Đầu tiên, với Ban Chung‌, đó là một món ăn đơn giản phù hợp với văn hóa lúa nước. Bánh được nấu theo cách dân dã với nguyên liệu đơn giản, ăn ít và no lâu.

Thứ hai, về mặt tinh thần, đó là cái cớ để hàng xóm quây quần bên đống lửa hơn chục tiếng đồng hồ. Điều này đặc biệt quan trọng trong canh tác lúa nước. Bởi vì chúng ta cần sự hợp tác lẫn nhau để tồn tại. Những câu chuyện truyền miệng và ca dao là một phương thức quan trọng để bảo tồn những nét văn hóa chiến lược với sự tồn vong của nhân dân, nơi mà chữ viết thuộc về những nền văn hóa phi kinh điển, hay theo nghĩa đen là thống trị.

Thứ ba, “tám” (buôn chuyện) là cách để nhân dân tham gia quản trị xã hội và cân bằng quyền lực với giai cấp thống trị. Những câu chuyện bên đám cháy ngày nhàn nhã cũng giống mạng xã hội ngày nay. Ngoài sự kém hiệu quả, nó giúp chúng ta được lắng nghe, các nhà lãnh đạo tiếp cận tiếng nói của người dân và điều chỉnh chính sách, giúp duy trì trật tự xã hội khi chửi bới cái xấu và tôn vinh cái tốt …

Nguồn dulichvietnamcom
Mâm cỗ Bàn Chung, mâm cỗ Tết còn có cơ hội đến với những người thân trong gia đình, bà con lối xóm Nguồn: dulichvietnam.com

Thứ tư, trong bối cảnh cuộc sống hiện đại, việc “nấu được Bàn Chung” trở thành dấu hiệu của sự có điều kiện. Những người Việt Nam xa gia đình ở thành thị hay cả những người có thể đầu tư quản lý gói nấu cỗ như một hoạt động vui chơi thường có khả năng tài chính, thời gian và nhu cầu văn hóa cao.

Trong sinh học tiến hóa, hiệu ứng này thường được minh họa bằng hình ảnh đuôi công. Chiếc đuôi to và nặng không mang lại lợi thế tiến hóa mà chỉ tạo điều kiện cho con công săn mồi. Tuy nhiên, nó cũng là một dấu hiệu cho công chúng: “Ngay cả khi bạn phải mặc nó Tôi cần phải thoát ra khỏi gông cùm nặng nề này, tôi cần phải khỏe lại ”.

Cuối cùng, có lẽ Bản Chung tồn tại bởi sự tương thích của nó trong vai trò khẳng định văn hóa Việt Nam trước cái bóng ngày càng lớn của Trung Quốc. Theo lịch Lunisolar-Yang, nhiều phong tục Tết của người Việt có nguồn gốc từ miền Bắc như đón năm mới hay tiêu tiền mừng tuổi. Tuy nhiên, Ban Chung có lẽ là một người thuần Việt.

Bản Chung cũng có ở các nơi như Vân Nam, Quảng Tây, nhưng là đất Việt xưa nên truyền thống bao vây Bàn Chung được du nhập. Bánh Chưng của Việt Nam phù hợp với những nguyên liệu cơ bản giống nhau có thể phân biệt được với Bánh Chưng của Trung Quốc, có hình chóp với gạo nếp và nhiều loại nhân: đậu đỏ, lạp xưởng, v.v. Trứng muối

Đa dạng về di sản

Các thiết chế văn hóa được kế thừa thông qua sự trao truyền. Nhiều thế hệ người Việt đã học cách nấu cỗ Bàn Chung từ ông bà ta để lại. Tuy nhiên, những gia đình có điều kiện ở nông thôn và thành thị vẫn có xu hướng gánh vác di sản này nhiều hơn.

Tương lai của Ban Chung?

Bản Chung là một thiết chế văn hóa thú vị. Nó có cả điểm mạnh và điểm yếu và cho đến gần đây vẫn là một thiết chế văn hóa mạnh mẽ. Tuy nhiên, xét trên ba tiêu chí nêu trên, tương lai của Bàn Chung trong xã hội hiện đại là không chắc chắn.

Ở thang điểm “kiểu hình”, Ban Chung‌ không có nhiều điểm cộng, còn ở thang điểm “cha truyền con nối” thì rất khó phổ biến ra công chúng. Ăn Bản Chung vì trí nhớ và thói quen sẽ mai một dần nếu thiết chế văn hóa này không đóng vai trò trong chiến lược sống còn.

Vì vậy, Bản Chung có khả năng tồn tại ở quy mô “vừa vặn” như một đặc điểm bản sắc văn hóa, nhất là khi bản sắc đó ít liên quan đến Trung Quốc.

Nguồn cho Vietcetera Tragrave Nhu averagegetea
Nguồn: Trà Như Viaveragetea_ for Vietcetera

Để đạt được điều này, Bản Chung phải vừa nguyên bản, vừa được cải biên thích hợp và được đầu tư như một cách tiếp cận văn hóa ở tầm vĩ mô mà không để văn hóa dân gian cải tiến.

Bà Phạm Thị Hội cho rằng Ban Chung quá thô thiển khi xuất hiện trong một nhà hàng sang trọng. “Làm thế nào để Bàn Chung trở thành một món ăn phổ biến hơn trong các nhà hàng và cuộc sống hàng ngày?” Chúng tôi có thể ngạc nhiên về điều đó.

Châu Á chịu ảnh hưởng mạnh mẽ của nền văn minh Trung Hoa. Ngoài việc chấp nhận và thay đổi các khoản vay, niềm tin và ảnh hưởng của công chúng sẽ phụ thuộc vào cách quốc gia đó tôn trọng và nâng cao sự khác biệt văn hóa, làm cho chúng trở nên khác biệt nếu không. Giảm xuống một đặc điểm của bản sắc cộng đồng.

Ví dụ như, Cây nêu và Cây nêu là những thiết chế văn hóa đặt nền móng làm cho quan niệm Tết của người Việt trở nên tinh tế và gần gũi hơn.

READ  Top 8 kiểu thịnh hành nhất năm 2020 | Giupbeanrauqua.com

Bạn cũng có thể thích

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Protected with IP Blacklist CloudIP Blacklist Cloud